Dịch vụ sản xuất quảng cáo TVC
Nhà sản xuất film số 1 miền bắc, trên 5 năm kinh nghiệm với 1000 videos clip
Đăng ký tư vấn
Dịch vụ sản xuất Visual 2D, 3D
Nhà sản xuất film số 1 miền bắc, trên 5 năm kinh nghiệm với 1000 videos clip
Đăng ký tư vấn
Dịch vụ sản xuất phim doanh nghiệp
Nhà sản xuất film số 1 miền bắc, trên 5 năm kinh nghiệm với 1000 videos clip
Đăng ký tư vấn
Dịch vụ sản xuất phim doanh nghiệp
Nhà sản xuất film số 1 miền bắc, trên 5 năm kinh nghiệm với 1000 videos clip
Đăng ký tư vấn
Previous slide
Next slide

Bé Con, Chú Không Thể Chờ – Chương 339

Chương 339 :

 

Vì vậy, Du Ánh Tuyết buộc mình phải bận rộn. Cô suốt ngày đọc sách, tham gia vào những hoạt động giải trí xã hội khác nhau, kết bạn với nhiều người khác nhau và làm nhiều việc làm bán thời hạn khác nhau. Cuộc sống tốt dần lên, và sau cuối cũng không còn nhiều thời hạn để tâm lý nữa. “ Em không nhớ nữa. ” Du Ánh Tuyết đáp. Những ngày tháng cô từng thấy khó khăn vất vả, giờ phút này khi được anh ôm trong tay bỗng trở nên nhạt nhòa dần. Thì ra … Nỗi dằn vặt đã từng có, vì người đàn ông này mà có vẻ như chúng chưa khi nào có trong đời cô … Sau đó, hai người trò chuyện một lúc. Trong làn gió ấm cúng và mùi thơm của người đàn ông, ở đầu cuối Du Ánh Tuyết cũng không cưỡng lại được cơn buồn ngủ nên ngủ gục trên vai anh. Kiều Phong Khang thấy tóc của cô đã trọn vẹn khô, sau đó, anh ôm lấy cặp mông nhỏ của cô, cẩn trọng bể cô đặt lên giường. Cô vẫn đang quang tay qua cổ anh. Dường như sợ anh biến mất, mặc dầu nằm ở trên giường, hai tay vẫn ôm cổ anh, không buông lỏng. Kiều Phong Khang thích cách cô ấy nhờ vào vào mình. Làm sao anh nỡ gỡ tay cô ra ? Anh dứt khoát không tắt đèn, anh lấy chăn bông quyến rũ, quấn lấy hai người không chút kẽ hở. Đêm nay, Du Ánh Tuyết ngủ rất sâu. Nửa đêm bàng hoàng, cô tỉnh dậy sau khi bị anh hôn. Khẽ mở mắt, vẻ mặt đau khổ và chán nản của người đàn ông bị ham muốn hành hạ, khiến cô cũng cảm thấy đau lòng. Cô cũng noi gương anh, đáp lại anh bằng một nụ hôn nóng bỏng hơn. Kết quả … Cơn đau của anh không hề thuyên giảm mà còn không dễ chịu hơn. Khi cô định hôn anh lần nữa, anh thở hổn hển tránh mặt : “ Em ngoan ngoãn ngủ đi, đừng đụng vào anh nữa … ” Du Ánh Tuyết ấm ức : “ Anh làm em tỉnh giấc đấy chứ ! Anh thấp giọng gầm gừ, ôm lấy đôi tay lộ ra ngoài của cô trong chăn bông rồi quấn lấy cả người cô : “ Đồ ngốc, nếu em lại điệu đàng anh, anh sẽ không chăm sóc gì nữa mà nhất định có được em đấy ! Cho nên, không muốn có chuyện gì thì ngủ đi ! ”. Cô giờ đây đang trong thời kỳ đặc biệt quan trọng, nên đương nhiên anh không hề làm chuyện xấu xa như vậy.

 

Chỉ là … Hừ ! Thật là không dễ chịu ! Du Ánh Tuyết cười, mặc dầu rất thương anh, nhưng … khi nhìn anh bị nụ hôn của mình trêu chọc đến mức không hề chịu nổi, niềm tự hào và tự tôn bất giác dâng lên trong lòng. Ngày hôm sau. Du Ánh Tuyết uể oải tỉnh dậy khỏi giường, trước khi mở mắt, cô đã vô thức chạm vào tay mình. Bên cạnh không có ai. Cô bỗng thấy lo ngại. Thật sự không dám mở mắt, cô sợ mọi thứ cô trải qua đêm qua chỉ là mơ. . Nhưng là, cô giơ tay ngoắc ngoắc tay áo, lại không khỏi buồn cười. Ở đó đầy mùi hương của anh ! Vì vậy, đêm qua không phải chỉ là một giấc mơ ? Mở mắt ra, quả nhiên căn phòng đó thuộc về anh … ngay cả trần nhà cũng rất quen thuộc … Cô hất chăn bông và đứng dậy xuống khỏi giường. Vệ sinh cá thể xong, cô bước ra khỏi phòng trong bộ đồ ngủ của anh. Tuy nhiên, cô vừa Open thì phát hiện anh đang chuẩn bị sẵn sàng bước vào từ bên ngoài. Hai người nhìn nhau, tim cả hai run lên. “ Em ngủ đẫy giấc chưa ? ” Anh hỏi. “ Rồi ” Cô cầm nắm cửa trong tay khẽ gật đầu : “ Sao anh dậy sớm vậy ? Dù đang mơ mơ màng màng nhưng cô vẫn nhớ rằng đêm qua anh đã thức giấc nửa đêm và quấy rầy cô. Có vẻ như đêm qua anh đã bị giày vò nên không ngủ ngon. “ Vì quyết định hành động đi Hà Cảng bất ngờ đột ngột nên 1 số ít việc phải giải quyết và xử lý trước. Du Ánh Tuyết lại ngây ra. Xem ra anh ấy đã thực sự quyết định hành động đến Hà Cảng thật rồi. Anh ấy vẫn như trước đây, một khi đã quyết định hành động bất kể điều gì thì không ai khiến anh đổi khác được. Du Ánh Tuyết chỉ đơn thuần là không thèm nói. Dù sao sớm muộn gì cô và Tần Nguyên cũng phải nói cho rõ ràng. Thế cũng tốt. Mặc dù, nó là không hề tránh khỏi tổn thương người khác. “ Em rửa xong chưa ? ” “ Ừm, em vừa rửa mặt xong rồi. ”

 

“ Đi thôi, đi ăn sáng đi ” Kiều Phong Khang nắm tay Du Ánh Tuyết bước xuống tầng. Du Ánh Tuyết đi theo phía sau, nhìn bóng sống lưng cường tráng của anh. Anh đã ăn mặc chỉnh tề rồi, nhìn từ phía sau vô cùng điệu đàng.

Viết một bình luận