Dịch vụ sản xuất quảng cáo TVC
Nhà sản xuất film số 1 miền bắc, trên 5 năm kinh nghiệm với 1000 videos clip
Đăng ký tư vấn
Dịch vụ sản xuất Visual 2D, 3D
Nhà sản xuất film số 1 miền bắc, trên 5 năm kinh nghiệm với 1000 videos clip
Đăng ký tư vấn
Dịch vụ sản xuất phim doanh nghiệp
Nhà sản xuất film số 1 miền bắc, trên 5 năm kinh nghiệm với 1000 videos clip
Đăng ký tư vấn
Previous
Next

Đệ Nhất Sủng – Chương 342: Có phải không, hay là cô không được?

Cố Vị Y tối nay, thật sự vui đến mức muốn phát điên.

Vị tiên sinh đó có cách, ở trước mặt người nhà họ Cố, vậy mà cũng có thể làm đến trình độ không một chút sơ hở như vậy!

you are waching: Đệ Nhất Sủng – Chương 342: Có phải không, hay là cô không được?

Mặc dù đến bây giờ, cô ta cũng không biết ‘tiên sinh đứng đằng sau khống chế tất cả, rốt cuộc là ai.

Nhưng chỉ cần anh ta có thể giúp cô ta xử lý được nhà họ Cố, mặc kệ anh ta là ai, đều đã là đại ân nhân của cô ta!

Bây giờ, cô ta là cô chủ của nhà họ Cố rồi!

Cả tối hôm nay, Cố Vị Y đợi mãi ở trong đại sảnh của Vọng Giang Các.

Tin tức này, cô ta tạm thời không thể nói cho Mộ Tu Kiệt, nhưng, cô ta rất nhanh sắp rời khỏi Bắc Lăng, đến Lăng Châu một chuyến.

Trước lúc đó, cô ta bắt buộc phải cùng cậu cả Mộ có tiếp xúc thêm một bước”.

Nếu không, rời khỏi một khoảng thời gian, cô ta tóm lại cảm thấy rất bất an.

Bởi vì, tiện nhân Cố Cơ Uyển này, vậy mà còn dám xuất hiện ở trước mặt của Mộ Tu Kiệt.

Sáng sớm, Mộ Tu Kiệt mang hơi thở thanh lãnh trên người trở về.

Khi chiếc xe dừng ở bên ngoài cửa đại sảnh, Cố Vị Vy trang điểm tinh tế suýt chút nữa ngủ quên trên sô pha rôi.

Nghe thấy tiếng động cơ xe, cô ta lập tức bò dậy, rảo bước đi ra.

Mộ Tư Kiệt từ trên xe bước xuống, cao cao tại thượng, lạnh lùng xa cách.

Càng khó gần hơn trước kia, nhưng lại càng thêm quyến rũ chí mạng hơn trước kia.

Cố Vị Y đứng ở cửa, bất giác lại nhìn đến ngây ngốc.

Mãi đến khi Mộ Tu Kiệt đi đến trước mặt, cô ta mới giật mình tỉnh táo lại, đi tới: “Tu Kiệt, anh về rồi?”

“Ừm” Mộ Tu Kiệt nhàn nhạt đáp một tiếng, ánh mắt quét qua người cô ta, không có dừng lại.

Cố Vị Y có chút tức giận, tối nay vì đợi anh, cô ta cố tình mặc một chiếc váy dài cổ chữ V.

Trong thời tiết đầu đông này, đứng ở cửa, người thiếu chút nữa lạnh đến phát run.

Nhưng vì anh, muốn cô ta không mặc gì cô ta cũng bằng lòng.

Read More: Sân Chơi Hè “Kids Model Vietnam”

Nhưng anh từ đầu đến cuối không có để tâm gì đến cô ta.

Đi theo Mộ Tu Kiệt vào cửa, Cố Vị Y đi theo anh lên lầu.

“Tu Kiệt, em ngày mai muốn đi Lăng Châu một chuyến” Cố Vị Y đi ở phía sau Mộ Tu Kiệt, lần này, cuối cùng lấy hết dũng khí, đi theo anh vào cửa.

Lông mày của Mộ Tu Kiệt hơi nhíu lại, không thích không gian riêng tư của mình bị người khác xen vào.

“Ừm” Anh lại gật đầu, dường như đối với chuyện cô ta muốn đi Lăng Châu, không hề để tâm.

Cố Vị Y thấy uất ức, nhưng ở trước mặt cậu cả Mộ, uất ức trước nay đều không có tác dụng.

“Em có thể phải đi một khoảng thời gian rất dài…”

“Để Lâm Duệ đặt vé máy bay cho cô.” Mộ Tu Kiệt nới cổ áo.

Về đến phòng, tóm lại sẽ có thói quen cởi cúc áo sơ mi.

Nhưng ý thức đến, trong phòng còn có người khác, nhất là phụ nữ, động tác cởi cúc áo của anh lập tức dừng lại.

Lời của Mộ Tu Kiệt khiến máu của Cố Vị Y bị tắc ở trong cổ họng, suýt chút nữa trào ra ngoài.

Lời cô ta muốn nghe, là sự níu kéo của cậu cả Mộ.

Nếu như cậu cả Mộ giữ cô ta lại, cô ta có thể nói với người của nhà họ Cố, mấy ngày nữa sẽ qua đó.

Mặc dù ý của tiên sinh’ là muốn kêu cô ta nhanh chóng qua đó, ổn định chỗ đứng ở nhà họ Cố.

Nhưng cô ta thật sự không nỡ xa Mộ Tu Kiệt, nhưng, cậu cả Mộ vậy mà kêu Lâm Duệ đặt vé máy bay cho cô tai

“Còn có chuyện gì không?” Mộ Tu Kiệt phát hiện người phụ nữ này không có ý rời khỏi, anh quay đầu nhìn cô ta, nhíu mày.

“Tu Kiệt, em có chút… không muốn đi lắm.” Cố Vị Y mấp máy cánh môi, mắt nhìn anh.

Mộ Tu Kiệt lại có chút không kiên nhẫn: “Vậy thì không đi.”

“..” Cô ta suýt chút nữa bị tức đến ngất đi: “Tu Kiệt, anh không hỏi em tại sao đi Bắc Lăng sao?”

“Cô là người trưởng thành rồi” Ý tứ là, có muốn đi hay không, tại sao đi, đều là chuyện của cô ta.

Mộ Tu Kiệt đi đến bàn làm việc, gọi điện cho Lâm Duệ: “Đặt vé máy bay cho cô Cố, ngày mai đến Lăng Châu.”

Ánh mắt dừng ở trên ngón tay của mình, trong lúc vô thức, bèn nhớ đến tối nay ngón tay của anh, chạm qua chỗ nào đó trên người Cố Cơ Uyển.

Cơ thể cao lớn hơi cứng lại, đáng chết! Chỉ cần vừa nghĩ đến cô nhóc đó nằm dưới thân mình, bộ dạng bị bắt nạt đến khóc nức nở, máu trong người đều sẽ kích động!

Tưởng chỉ cần chơi mấy thêm mấy lần, rất nhanh sẽ chơi chán, nhưng lại không ngờ, chạm vào càng nhiều, càng gây nghiện!

Giống như bị trúng độc vậy!

Anh rõ ràng có chút thất thần, nháy mắt, Cố Vị Y đã đi đến bên cạnh anh.

Nếu tối nay đã đến rồi, cô ta không cho phép bản thân chùn bước.

Nhiều ngày rồi!

Anh biến mất sắp một tháng rồi, mấy ngày này sau khi trở về, cô ta ngày nào cũng tốn hết tâm tư muốn thu hút sự chú ý của anh.

Nhưng, lực chú ý của cậu cả Mộ, trước nay không ở bên cạnh cô ta.

Cố Vị Y rất bất an, tiếp tục như thế này, cho dù Cố Cơ Uyển đi rồi, cũng không biết có còn người phụ nữ khác xuất hiện ở bên cạnh anh hay không.

Cô ta bắt buộc phải khiến Mộ Tu Kiệt thích cơ thể của cô ta trước!

“Tu Kiệt, chỉ cần anh nói, muốn em ở lại, em sẽ không đi.”

Cô vô thanh vô tức tiến sát Mộ Tu Kiệt, to gan, kéo áo của anh, kéo tay của anh, đưa cơ thể của mình sát lại.

Read More: Giấy in – Giấy photocopy

“Tu Kiệt, em thích anh lâu như vậy, anh biết, có phải không?”

Anh không có nói chuyện, ánh mắt dừng trên cổ áo đang mở của cô ta, suy nghĩ, lại là cơ thể của một cô gái trắng mịn tinh tế.

Hô hấp của anh có hơi rối loạn!

Cố Vị Y vui mừng phát hiện, hơi thở của anh bởi vì sự áp sát của mình là trở nên khác rồi!

Điều này rõ ràng là biểu hiện của chuyện đàn ông động tình.

Thì ra cậu cả Mộ đối với cô ta không phải thật sự không để ý, lại chỉ là quá nội tâm, trước nay không bộc lộ ra ngoài.

Bây giờ, cô ta cuối cùng nhìn rõ rồi, cậu cả Mộ có ý với cô ta.

“Tu Kiệt…” Trái tim cô ta đập như trống gõ, kéo tay áo của Mộ Tu Kiệt, nhìn, muốn đem tay của anh đặt lên cơ thể kiêu ngạo của mình.

Chỉ cần anh chạm vào mình, Cố Vị Y có lòng tin 100%, anh nhất định sẽ yêu cơ thể của cô ta.

Ngón tay của anh, cách cơ thể cô ta chẳng qua chỉ là khoảng cách một ngón tay!

Cố Vị Y rất căng thẳng, căng thẳng đến mức hô hấp cũng khó khăn.

Nhưng cô ta không dám quá lỗ mãng, lại sợ bản thân quá dễ dãi, sẽ khiến anh ghét bỏ.

Cho nên, cô ta cẩn thận, hất mái tóc dài của mình, dùng góc đẹp nhất đối diện với anh.

Cuối cùng khi tay của anh sắp chạm vào cơ thể của cô ta, Cố Vị Y nhắm mắt, chờ đợi động tác tiếp theo của anh.

Tối nay, cô ta muốn trở thành người của Mộ Tu Kiệt!

Chỉ cần vượt qua một bước này, sau này, ở trong lòng của Mộ Tu Kiệt sẽ không có Cố Cơ Uyển nữa!

Mộ Tu Kiệt lại nhìn chằm chằm cổ áo mở phanh ra của anh ra, ánh mắt dần trở lạnh.

Cố Vị Y vẫn kéo tay áo của anh, đem tay của anh kéo đến cơ thể mình.

Mộ Tu Kiệt thật ra cũng đang do dự, anh có phải có thể thử với người phụ nữ khác không?

Tại sao chỉ lưu luyến cơ thể của cô nhóc đó? Muốn nhiều lần như thế, mỗi lần nghĩ lại, vẫn sẽ xúc động?

Anh thật sự không phải cô không được sao, hay là nói, chỉ vì chưa từng cùng phụ nữ khác?

Nếu như cùng người phụ nữ khác, phần xúc động với Cố Cơ Uyển, có phải có thể phai nhạt đi không?

Mộ Tu Kiệt ghét nhất cảm giác cảm xúc bị người ta dẫn dắt, nhưng Cố Cơ Uyển, lại luôn khống chế thất tình lục dục của anh.

Cô gái đó, không xứng đáng!

Anh mím môi, nhìn chằm chằm cơ thể của Cố Vị Y, ánh mắt lạnh băng.

Ngón tay, dần dần đến gần cô ta.

Mấy đầu ngón tay này, tối nay, đã từng chạm qua tất cả mọi nơi trên người Cố Cơ Uyển…

Source: https://vietartproductions.com
Category: Blog

Viết một bình luận